Diễn Đàn ^^ HĐH Nghệ Tĩnh

Diễn đàn trao đổi giải trí của sinh viên người Nghệ Tĩnh đang học tập tại cao đẳng công nghệ HN


    Sự thật về tướng cướp "không mang họ"

    Share
    avatar
    Admin
    Admin

    Tổng số bài gửi : 166
    Join date : 19/06/2010
    Age : 27
    Đến từ : Thiên Đường Tình Yêu

    Sự thật về tướng cướp "không mang họ"

    Bài gửi by Admin on Sun Dec 19, 2010 10:45 am

    - Buổi tối trở về nhà cùng với nắm giấy bạc đã nhàu nát, chính là chương đầu tiên cho cuộc đời đầy tội lỗi của tướng cướp tương lai Trương Hiền. Để rồi, những năm sau đó, từ một tên chân ướt chân ráo du nhập ra Vinh, Trương Hiền nhanh chóng trở thành tướng cướp; cùng với Sơn Hảo, Lợi râu, cu Thanh tạo nên một băng đảng liều lĩnh.
    LTS: Giữa năm 1982, dưới chân núi Quyết (thành phố Vinh, Nghệ An), Công an tỉnh Nghệ Tĩnh đã thi hành bản án tử hình đối với băng cướp do Truơng Hiền cầm đầu. Trong 30 đệ tử của tướng cướp sừng sỏ này, ngoài Trương Hiền lĩnh án tử hình còn có thêm: Đoàn Thanh (cu Thanh), Trần Đức Lợi (Lợi râu), Đậu Kim Sơn (Sơn hảo). Số phận 4 tướng cướp từng là “tứ trụ triều đình”, từng làm mưa làm gió dọc dải đất miền Trung một thời cuối cùng đã kết thúc.

    Năm 1983, tiểu thuyết “Người không mang họ” của nhà văn Xuân Đức ra đời. Ngay lập tức, tác phẩm này đã tạo ra một tiếng vang lớn trong văn đàn. Nhân vật chính trong tác phẩm: Nguyễn Viết Lãm được Xuân Đức hư cấu chính từ hồ sơ vụ án về tên tuớng cướp khét tiếng một thời mang tên Trương Hiền (thường được gọi là Toọng).

    Cho đến nay, nhiều người vẫn nhầm lẫn, rằng tướng cướp sừng sỏ một thời Trương Hiền, từng làm náo động cả thành phố Vinh, từng dùng súng nhả đạn vào công an để tẩu thoát, từng vượt ngục thành công… chính là Trương Sỏi, là Nguyễn Viết Lãm, là Lạng trong “Người không mang họ” của nhà văn Xuân Đức.

    Sự thật về băng nhóm khét tiếng do Trương Hiền cầm đầu này như thế nào? Vì sao Trương Hiền lại trở thành Đại ca, trở thành thủ lĩnh của một nhóm du thủ, du thực và thâu tóm quyền lực giang hồ vào tay mình? Vì sao nhiều lần bị bắt, Trương Hiền vẫn vượt ngục trốn thoát…đang là một bí ẩn được chôn vùi.

    Sau rất nhiều thời gian cố gắng để giải mã bí ẩn về cuộc đời tướng cướp với biệt danh cu Toọng, cuối cùng, PV VietNamNet cũng đã tiếp cận được bộ hồ sơ vụ án về băng cướp từng làm náo loạn một thời. Tập hồ sơ dài hơn 500 trang, ghi rõ lời khai của Trương Hiền đã hé lộ phần nào cuộc đời và hành trình tội ác của tướng cướp. Bí mật về tướng cướp Trương Hiền cùng những lần hắn vượt ngục thành công dần dần được hé lộ.

    Bí mật tưởng chừng như bị chôn vùi và toàn bộ hồ sơ về tướng cướp Trương Hiền sẽ được VietNamNet đăng tải trong loạt bài: “Tướng cướp trong Người không mang họ - hồ sơ vụ án”.

    Ấu thơ của tướng cướp

    Ấu thơ cơ hàn nơi ngã ba thị xã Đông Hà (Quảng Trị) cùng với gánh hàng rong trĩu nặng của người mẹ, có lẽ là "sợi chỉ đỏ" để níu giữ tên tướng cuớp khét tiếng Trương Hiền quay trở lại với những giá trị đạo đức con người.

    Đọc toàn bộ hồ sơ vụ án về Trương Hiền, đôi lúc chúng tôi thấy ẩn sâu trong tiềm thức của tên tướng cuớp này còn le lói 1 chút ánh sáng làm Người. Dù rằng, chút ánh sáng đó chỉ le lói rồi vụt tắt như ngọn đèn dầu leo lắt trước cơn bão tố. Những giây phút hiếm hoi đó, những giây phút mà Trương Hiền trút bỏ cái mác đại ca để trở về thành con người chính là giây phút hắn nghĩ về người mẹ. Chính điều đó đã thúc giục chúng tôi tìm về ngã ba thị xã Đông Hà...
    Bí mật tưởng chừng như bị chôn vùi và toàn bộ hồ sơ về tướng cuớp Trương Hiền sẽ được VietNamNet đăng tải trong loạt bài: “Tướng cuớp trong Người không mang họ - hồ sơ vụ án”.

    Hồ sơ vụ án về tướng cướp Trương Hiền được lập năm 1980 còn ghi rất rõ: Tên thật là Truơng Hiền, sinh năm 1957, còn có tên khác là Toọng, Vui, Đức; quê quán: xã Vĩnh Hoà, huyện Vĩnh Linh, trú quán: xóm Choi, thôn Tây Trì, thị trấn Đông Hà; bố là Trương Hé, mất năm 1978; mẹ là Hoàng Thị Nuôi, làm nghề bán nước chè.

    Loay hoay mất mấy ngày ở thị xã Đông Hà với hy vọng sẽ tìm được người thân của Trương Hiền còn sống sót, nhưng đi đến đâu, chúng tôi cũng nhận được cái lắc đầu: “Thằng Toọng ấy à, cả nhà nó chết hết rồi. Trước, gia đình nó ở Vĩnh Linh, sau đó vượt tuyến ra sinh sống tại cái thị xã bé tin hin này. Bố nó chết từ cái thủa tám hoánh, khi đó, hắn đang là đại ca, đang tung hoành ở đất Vinh, hình như là năm 78 thì phải. Mẹ nó chết năm chín mấy gì đó, sau khi đưa mộ hắn từ núi Quyết (TP Vinh) về cải táng tại đồi thông thị xã Đông Hà. Nhà chẳng còn ai thân thích nữa đâu”.

    Trước đó, khi quyết định vào Đông Hà, chúng tôi đã nhận được một số thông tin: hiện đang còn một người đàn ông sống ở thị xã này, là bạn thân của Trương Hiền từ thời tóc còn để chỏm. Những ngày Trương Hiền ngập say trong hơi khói thuốc phiện, trong men tình của gái làng chơi, trong nỗi khiếp sợ của người dân thành Vinh thì người đàn ông này vẫn một mình ở nhà chăm sóc mẹ của tướng cuớp – bà Hoàng Thị Nuôi.

    Nhưng, làm sao có thể để tìm đuợc người đàn ông này giữa thị xã đông đúc, để có thể hiểu thêm về tuổi thơ của tướng cuớp, để tự tìm một câu trả lời: Vì sao Trương Hiền lại trở thành đại ca, trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng của ngưòi dân những năm sau giải phòng, thì không phải là điều dễ dàng.
    Trương Hiền (Ảnh tư liệu)

    Lân la mãi hết gần 3 ngày ở thị xã Đông Hà, cuối cùng, chúng tôi nhận được một thông tin khá quan trọng từ một ông lão bán nước chè ở chợ: “Tôi chỉ biết về thằng Toọng thôi, chứ không biết Hiền hiếc gì cả. Cả xóm chợ ngày xưa vẫn gọi nó là Toọng chứ có biết tên thật của nó là chi mô. Muốn biết về hắn, chừ các chú đi tìm đến nhà ông Đông. Từ chỗ ni đến đó khoảng gần 10 cây số. Cứ đi hết đường lớn, rẽ theo đường Nguyễn Thái Học, đi qua đường tàu, nhìn về bên trái, số nhà 63”.

    Võ Văn Đông người nhỏ thó, nước da ngăm ngăm đen như là đặc sản của miền quê bỏng rát gió Lào này. Hỏi về Toọng, anh Đông húng hắng ho rồi kể. Ký ức mấy chục năm trước tưởng chừng như bị chôn vùi giờ lại hiện về.

    Ngày đó, cách đây cũng đã hơn 40 chục năm có lẻ, anh Đông với Trương Hiền nhà ngay sát vách nhau. Mái nhà được lợp bằng tranh, vách nhà được trét bằng bùn non với rơm rạ phơi khô.

    Mẹ Trương Hiền tên thật là Hoàng Thị Nuôi, quê xã Vĩnh Hoà, huyện Vĩnh Linh. Nghe đâu, thủa nhỏ, cụ lỡ có con với một ông địa chủ nên phải bỏ quê mà ra đi. Mỏi gối, chồn chân, chẳng tìm được bước dừng chân, cụ đành vượt tuyến sang bờ Nam, chọn cái ngã 3 thị xã Đông Hà làm nơi dừng chân.

    Vĩnh Linh lúc đó là "đất của cộng sản", còn thị xã Đông Hà này là thuộc quyền quản lý của chế độ ngụy. Đông Hà ngày đó chỉ là một cái ngã ba với dăm bảy quán nhà lợp tranh, nằm khép nép bên mép sông Cửa Việt. Người Mỹ tới, Đông Hà trở thành điểm đầu của cung đường chiến lược, là động mạch chủ nuôi sống toàn bộ phòng tuyến Macnamara.

    Một mình một thân nơi đất khách quê người, cụ Nuôi tìm mọi cách để kiếm kế sinh nhai. Quán nước chè xanh cùng với gánh hàng rong lỉnh kỉnh đã cùng cụ quăng quật nơi ngã ba này.

    Một ngày, cụ Nuôi gặp người đàn ông tên Trương Hé (quê ở làng Tráng Lực, huyện Phong Điền, Thừa Thiên - Huế), cũng là một người chuyên bán hàng rong. “Môn đăng hộ đối”, toàn là những người bỏ xứ, bỏ quê đi tha phương cầu thực nên sau một thời gian, họ thành vợ chồng, sinh ra Trương Thị Nhàn, Trương Hiền. Cái tên Trương Hiền xuất hiện từ đó, năm 1957.

    "Nhúng chân" vào giang hồ

    Tuổi thơ của Trương Hiền bầm dập, nghèo đói và cơ hàn như chính gánh hàng rong trên vai của cụ Nuôi và cụ Hé.

    “Thủa còn nhỏ, ngày đi học, tối về, tui với hắn đi bán bánh mì dạo. Bà Nuôi lúc này vừa bán nước chè dạo, kiêm thêm một ít khoai, sắn luộc. Trầy trật cả ngày nhưng cũng không đủ nuôi 4 miệng ăn. Thế là học hết lớp 2, Truơng Hiền bỏ học. Mà hắn bỏ học thật, sáng tui qua gọi hắn đến trường, hắn giẫy đành đạch, bảo: Học thế thôi, biết đọc, biết viết là được rồi. Học có kiếm ra tiền đâu?
    Năm 1983, tiểu thuyết “Người không mang họ” của nhà văn Xuân Đức ra đời. Ngay lập tức, tác phẩm này đã tạo ra một tiếng vang lớn trong văn đàn. Nhân vật chính trong tác phẩm: Nguyễn Viết Lãm được Xuân Đức hư cấu chính từ hồ sơ vụ án về tên tuớng cướp khét tiếng một thời mang tên Trương Hiền (thường được gọi là Toọng).

    Những ngày sau đó, khi tui dậy chuẩn bị lục tục đi học thì hắn vẫn còn ngủ, khi tui về thì hấn lủi mất tăm đâu rồi. Đến khuya lắc, khuya lơ mới thấy nó trở về dúi cho tui mấy đồng bạc. Tui tròn mắt, vì thời đó, mấy đồng bạc đối với lũ trẻ như bầy tui là một số tiền quá lớn. Hỏi thì hắn nhe răng: “Thấy không, học có kiếm ra tiền đâu”. Mãi sau ni, tui mới biết, rằng hắn cùng lũ trẻ con ăn cắp được 1 cái máy ảnh của một tên Trung uý ngụy đem bán” – anh Đông nhớ lại.

    Chiến lợi phẩm đầu tiên cho những ngày lang bạt giang hồ, cho những đêm tụ tập cùng lũ trẻ bỏ nhà đi lang thang của Toọng là mấy đồng bạc. Số tiền đó, mẹ của Toọng phải còng lưng cả tháng trời may ra mới kiếm được. Kiếm tiền dễ, Trương Hiền lại tự khẳng định rằng "con đuờng đi của mình là hoàn toàn đúng đắn". Con đường sa ngã để sau này trở thành tên tướng cướp, làm náo loạn cả dải đất miền Trung được thai nghén chính từ cái hôm Hiền cùng lũ trẻ đi ăn cắp được cái máy ảnh đó.

    Cái buổi tối trở về nhà cùng với nắm giấy bạc đã nhàu nát, chính là chương đầu tiên cho cuộc đời đầy tội lỗi của tướng cướp tương lai Trương Hiền. Để rồi, những năm sau đó, từ một tên chân ướt chân ráo du nhập ra Vinh, Trương Hiền nhanh chóng trở thành tướng cướp; cùng với Sơn Hảo, Lợi râu, cu Thanh tạo nên một băng đảng liều lĩnh.

    Cũng chính cái đêm đó đã đưa Trương Hiền từ một cậu bé bán bánh mì dạo để kiếm tiền phụ giúp gia đình thành thủ lĩnh đại ca của "hội Miền đù", ngập ngụa trong khói thuốc phiện và đĩ điếm.

    Và, cũng chính cái đêm hôm đó đã mở đầu cho những đêm sau này, khi mẹ Hiền - cụ Hoàng Thị Nuôi ngồi vò võ một mình với nỗi đớn đau, khi con mình trở thành tướng cướp, mà người đời vẫn gọi là Toọng.

    * Hoàng Sang – Duy Tuấn

    Kỳ tới: Những ngày trở thành đại ca, sống trong tiền –tình-tù- tội, ngập sâu trong khói thuốc phiện và những cuộc tình với gái giang hồ, Truơng Hiền không thể hình dung ra biết bao nhiêu đêm, mẹ hắn đã từng khóc cạn nước mắt. Và, vĩnh viễn Trương Hiền không thể biết đuợc cái ngày cụ Hoàng Thị Nuôi nhận được tin hắn bị xử tử hình.
    avatar
    Admin
    Admin

    Tổng số bài gửi : 166
    Join date : 19/06/2010
    Age : 27
    Đến từ : Thiên Đường Tình Yêu

    Re: Sự thật về tướng cướp "không mang họ"

    Bài gửi by Admin on Sun Dec 19, 2010 10:45 am

    Những ngày trở thành
    đại ca, sống trong tiền - tình - tù - tội, ngập sâu trong khói thuốc phiện và
    những cuộc tình với gái giang hồ, Trương Hiền không thể hình dung ra biết bao
    nhiêu đêm, mẹ hắn đã từng khóc cạn nước mắt. Và, vĩnh viễn Hiền không thể biết
    được cái ngày cụ Hoàng Thị Nuôi nhận được tin hắn bị xử tử hình.
    li.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }


    >> Sự thật về tướng cướp "không mang họ"


    LTS:
    Giữa năm 1982, dưới chân
    núi Quyết (thành phố Vinh, Nghệ An), Công an tỉnh Nghệ Tĩnh đã thi hành
    bản án tử hình đối với băng cướp do Trương Hiền cầm đầu. Trong 30 đệ tử
    của tướng cướp sừng sỏ này, ngoài Trương Hiền lĩnh án tử hình còn có
    thêm: Đoàn Thanh (cu Thanh), Trần Đức Lợi (Lợi râu), Đậu Kim Sơn (Sơn
    hảo). Số phận 4 tướng cướp từng là “tứ trụ triều đình”, từng làm mưa làm
    gió dọc dải đất miền Trung một thời cuối cùng đã kết thúc.

    Năm 1983, tiểu thuyết “Người không mang họ” của nhà văn Xuân Đức ra đời.
    Ngay lập tức, tác phẩm này đã tạo ra một tiếng vang lớn trong văn đàn.
    Nhân vật chính trong tác phẩm: Nguyễn Viết Lãm được Xuân Đức hư cấu
    chính từ hồ sơ vụ án về tên tướng cướp khét tiếng một thời mang tên
    Trương Hiền (thường được gọi là Toọng).

    Cho đến nay, nhiều người vẫn nhầm lẫn, rằng tướng cướp sừng sỏ một thời
    Trương Hiền, từng làm náo động cả thành phố Vinh, từng dùng súng nhả đạn
    vào công an để tẩu thoát, từng vượt ngục thành công… chính là Trương
    Sỏi, là Nguyễn Viết Lãm, là Lạng trong “Người không mang họ” của nhà văn
    Xuân Đức.

    Sự thật về băng nhóm khét tiếng do Trương Hiền cầm đầu này như thế nào?
    Vì sao Trương Hiền lại trở thành đại ca, trở thành thủ lĩnh của một nhóm
    du thủ, du thực và thâu tóm quyền lực giang hồ vào tay mình? Vì sao
    nhiều lần bị bắt, Trương Hiền vẫn vượt ngục trốn thoát… đang là một bí
    ẩn được chôn vùi.

    Sau rất nhiều thời gian cố gắng để giải mã bí ẩn về cuộc đời tướng cướp
    với biệt danh cu Toọng, cuối cùng, PV VietNamNet cũng đã tiếp cận được
    bộ hồ sơ vụ án về băng cướp từng làm náo loạn một thời. Tập hồ sơ dài
    hơn 500 trang, ghi rõ lời khai của Trương Hiền đã hé lộ phần nào cuộc
    đời và hành trình tội ác của tướng cướp. Bí mật về tướng cướp Trương
    Hiền cùng những lần hắn vượt ngục thành công dần dần được hé lộ.

    Bí mật tưởng chừng như bị chôn vùi và toàn bộ hồ sơ về tướng cướp Trương
    Hiền được VietNamNet đăng tải trong loạt bài sắp tới: “Tướng cướp trong
    Người không mang họ - hồ sơ vụ án”.


    Nước mắt người mẹ

    Chiều muộn. Ánh nắng cuối thu vàng ệch chênh chếch phía sau dãy núi. Những tia
    nắng cuối ngày không thể xóa tan không khí lạnh lẽo khi đợt gió lạnh đầu mùa
    đang về.


    Anh Đông lầm lũi dẫn đường
    cho chúng tôi lên thăm mộ Trương Hiền. Men theo con đường lởm chởm đá cuội, rẽ
    nguợc lên phía đồi thông là đến khu nghĩa trang của thị xã Đông Hà. Mộ Trương
    Hiền nằm đó, bên phần mộ cụ Hoàng Thị Nuôi. Trên tấm bia đá khắc rõ dòng chữ:
    “Bào đệ Trương Hiền, sinh năm 1957. Chánh quán: Tráng Lực, Khuôn Phò, Phong
    Điền, Thừa Thiên. Mất ngày 17/5 (AL)”. Anh bạn đồng nghiệp khẽ thở dài: “Chẳng
    thể ngờ được, dưới 3 tấc đất kia từng là một tướng cướp khét tiếng, từng làm mưa
    làm gió một thời...”.










    Có người chê
    trách Toọng, nhưng cũng không ít người cảm thông với con người đầy
    tội lỗi này với lí do: Dù sao, thì tội ác mà Trương Hiền gây ra đã
    bị pháp luật trừng trị; hãy vị tha cho hắn, để linh hồn hắn được
    siêu thoát.


    Thắp nén nhang cho cụ
    Nuôi và Trương Hiền, anh Đông ngậm ngùi kể: Sau khi Trương Hiền bỏ nhà đi biệt
    xứ, mẹ Nuôi đã nhiều lần đi dò là tin tức đứa con trai nhưng không được. Nhiều
    người buôn bán ở chợ Đông Hà từng nói với mẹ: “Thằng Hiền ở ngoài nớ, trở thành
    tướng cướp”, nhưng bà vẫn không tin. Bà không tin, bởi trong tâm khảm của bà,
    thằng Hiền cục mịch, hiền như cục đất, thương mẹ hết lòng chứ không phải tên
    Toọng mà người dân vẫn đồn thổi; không phải là tướng cướp như mọi người vẫn
    thường kể.



    Nhiều lần bà định bỏ hàng
    nước chè và gánh hàng rong, bắt xe đò để tìm con, đưa nó về nhưng không thể
    được. Đường xá quá xa xôi, phương tiện đi lại khó khăn, nơi đất khách quê người,
    biết tìm Trương Hiền ở đâu giữa thành Vinh rộng lớn? Bao lần định lên xe với hi
    vọng mong manh tìm thấy con nhưng bà đều bị làng xóm can ngăn và giữ lại. Có
    người còn động viên bà: “Chắc người ta nhầm lẫn gì đó thôi. Thằng Hiền cục mịch
    này thì làm sao trở thành tướng cướp được cơ chứ. Chắc nó đi làm ăn đâu đó
    thôi”.


    Bà lại ở nhà, suốt ngày vò
    võ bên gánh nuớc chè kiếm mấy đồng tiền nhàu nát sinh nhai qua ngày với một hi
    vọng: “Thằng Hiền lại sẽ trở về với mệ. Nó là Trương Hiền, con ông Trương Hé chứ
    không phải là Toọng, không phải là tướng cướp gì hết”.








    Trương Hiền không
    được gặp mặt mẹ. Bà Hoàng Thị Nuôi cũng mấy năm không nhìn thấy mặt
    con. Nhưng giờ, dẫu sao hắn được trở về trong lòng đất, gối đầu bên
    mẹ với cái tên Trương Hiền – cái tên từ thủa hắn mới lọt lòng chứ
    không phải là tướng cướp mang tên Toọng.




    tin - niềm tin của một nguời mẹ với đứa con mà mình đứt ruột đẻ ra. Đêm đêm, bà
    lại ra trước căn lều tranh dột nát thắp hương để cầu trời đất phù hộ cho đứa con
    của mình; cầu cho Hiền không phải là tướng cướp như người ta vẫn đồn thổi. Bà
    khóc, nước mắt của người mẹ già mà cuộc đời đã chịu quá nhiều đắng cay và tủi
    nhục. Chẳng có ai đáp lại lời bà, chỉ có màn đêm đặc quánh và tiếng gió hú liên
    hồi vọng vào vách nhà đã dột nát.



    Lúc này, tại Thành phố
    Vinh, tên tuổi của Trương Hiền đã nổi như cồn với cái tên Toọng, Vui, Đức. Cuộc
    sống của Trương Hiền ngập tràn trong tiền bạc, trong làn khói bồng bềnh của
    thuốc phiện, trong những đêm ái ân với gái làng chơi, trong những đêm đột vòm và
    sẵn sàng siết cò, nhả đạn vào những người dân vô tội.


    Hắn đâu biết rằng, cách
    thánh địa, "giang sơn" mà hắn cai quản gần 300 cây số, mẹ hắn vẫn vò võ ở nhà,
    sống trong đói rét, thiếu thốn và bệnh tật; đêm đêm vẫn thắp hương nguyện cầu
    cho hắn được bình an trở về, cầu cho hắn không phải là tên tướng cướp khét tiếng
    như những lời đồn thổi của dân buôn ở chợ Đông Hà.


    Anh Đông bảo rằng, giữa năm
    1982, sau khi Trương Hiền bị hành quyết 1 tháng, gia đình mới nhận được thông
    báo từ Công an Nghệ Tĩnh. Linh tính của người làm mẹ báo cho bà Hoàng Thị Nuôi
    biết có chuyện chẳng lành. Bà lụi cụi sang nhà anh Đông nhờ đọc dùm bức thư có
    dấu đỏ chót. Rồi bà ngã quỵ đi khi nghe tin đứa con mà bà đứt ruột đẻ ra, thằng
    bé ngày nào vẫn còn đi bán bánh mì kiếm tiền về phụ giúp gia đình lưu lạc bấy
    lâu nay đã trở thành tướng cướp, bị kết án tử hình.

    Nơi tướng cướp dừng bước giang hồ


    Chồng mất. Con gái đi lấy
    chồng nơi phương xa. Đứa con út trở thành tướng cướp và bị xử tử hình, người mẹ
    già nua sống những ngày bóng xế trong nỗi đau tột cùng. Vậy là lời đồn thổi bấy
    lâu nay của người dân, rằng Trương Hiền trở thành tướng cướp là sự thật.


    Cuối cùng thì mộ Trương
    Hiền cũng được đưa về cải táng tại đồi thông, bênh cạnh là mộ của cụ Hoàng Thị
    Nuôi. Anh Đông bảo rằng, năm 1993, anh cùng với mẹ Nuôi và chị gái Trương Hiền
    tên Trương Thị Nhàn đã ra Vinh để đưa mộ Toọng về an táng tại đây. Mấy năm sau,
    mẹ và chị gái của Hiền cũng qua đời. Trước khi chết, mẹ Nuôi còn nhắn nhủ Đông:
    “Mệ chẳng có ai thân thích nữa. Nếu mệ chết, con nhớ chôn mệ gần thằng Hiền nhé,
    để mệ lại được ôm ấp nó như ngày còn nhỏ, để nó không bao giờ rời xa mệ nữa”.

    Ngày mệ Nuôi mất, anh Đông là người đứng ra tổ chức ma chay cho cụ. Anh bảo: "Mệ
    sống một đời cơ cực rồi, giờ chẳng có ai thân thích nữa. Mệ coi tui như con nên
    tui đứng ra thực hiện những ước nguyện cuối cùng của đời mệ”.

    2 nấm mồ nằm cạnh nhau, một già, một trẻ. Một người từng là tướng cướp, từng gây
    ra bao nỗi kinh hoàng cho người dân thành Vinh, từng bá chủ cả giới giang hồ một
    vạt đất kéo dài từ Nam Định vào đến Huế. Một người là mẹ của tướng cướp với cuộc
    đời đầy những nước mắt và đau thương.

    Giờ thì chẳng ai nhắc đến Toọng nữa, bởi cái quá khứ của anh ta đã nằm sâu dưới
    lòng đất, bên cạnh người mẹ già đã từng hết nước mắt vì con.

    Ai đi lên mộ Toọng, cũng dừng chân trước 2 ngôi mộ để thắp cho 2 linh hồn một ít
    nhang, cắm lên mộ 2 mẹ con một ít hoa tươi. Có người chê trách Toọng, nhưng cũng
    không ít người cảm thông với con người đầy tội lỗi này với lí do: Dù sao, thì
    tội ác mà Trương Hiền gây ra đã bị pháp luật trừng trị; hãy vị tha cho hắn, để
    linh hồn hắn được siêu thoát.







    Anh Đông bảo: "Mệ
    sống một đời cơ cực rồi, giờ chẳng có ai thân thích nữa. Mệ coi tui
    như con nên tui đứng ra thực hiện những ước nguyện cuối cùng của đời
    mệ”.




    Rời mộ tướng cướp khi trời đã nhá nhem tối. Chợt nhớ lại lần gặp gỡ với nguyên
    Chánh án Toà án nhân dân Hà Tĩnh – ông Nguyễn Trí Tuệ - người từng có mặt trong
    lần hành quyết Toọng: “Nhiều lần hỏi Trương Hiền, mong muốn nhất lúc này là gì,
    hắn đều muốn gặp mẹ và nếu có thể, cho hắn được một lần nhìn thấy mẹ”.

    Trương Hiền không được gặp mặt mẹ. Bà Hoàng Thị Nuôi cũng mấy năm không nhìn
    thấy mặt con. Nhưng giờ, dẫu sao hắn được trở về trong lòng đất, gối đầu bên mẹ
    với cái tên Trương Hiền – cái tên từ thủa hắn mới lọt lòng chứ không phải là
    tướng cướp mang tên Toọng.

    Hoàng Sang – Duy Tuấn

    Kỳ tới: Tròn 16 tuổi,
    Trương Hiền đã "làm mưa, làm gió" ở thị xã Đông Hà, trở thành thủ lĩnh của nhóm
    “mũ đen” với cái tên gắn với cuộc đời hắn sau này: Toọng. Nơi Trương Hiền “khỏi
    nghiệp” để trở thành đại ca sau này bắt đầu tử ngã ba Đông Hà.
    avatar
    Admin
    Admin

    Tổng số bài gửi : 166
    Join date : 19/06/2010
    Age : 27
    Đến từ : Thiên Đường Tình Yêu

    Re: Sự thật về tướng cướp "không mang họ"

    Bài gửi by Admin on Sun Dec 19, 2010 10:46 am

    “Hùm xám” ở ngã ba Đông Hà



    Cập nhật lúc
    16/12/2010 07:00:00 AM
    (GMT+7)





    - 16 tuổi, Trương Hiền đã làm mưa, làm gió ở thị xã Đông Hà, trở thành
    thủ lĩnh của nhóm “mũ đen” với cái tên gắn với cuộc đời hắn sau này:
    Toọng.



    Bài 1: >>Sự thật về tướng cướp "không mang họ"



    Bài 2: >>Nước mắt mẹ tướng cướp




    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }span.apple-style-span { }span.apple-converted-space { }
    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }span.apple-style-span { }span.apple-converted-space { }

    LTS: Giữa năm 1982, dưới chân núi
    Quyết (thành phố Vinh, Nghệ An), Công an tỉnh Nghệ Tĩnh đã thi hành bản án tử
    hình đối với băng cướp do Truơng Hiền cầm đầu. Trong 30 đệ tử của tướng cướp
    sừng sỏ này, ngoài Trương Hiền lĩnh án tử hình còn có thêm: Đoàn Thanh (cu
    Thanh), Trần Đức Lợi (Lợi râu), Đậu Kim Sơn (Sơn hảo). Số phận 4 tướng cướp từng
    là “tứ trụ triều đình”, từng làm mưa làm gió dọc dải đất miền Trung một thời
    cuối cùng đã kết thúc.

    Năm 1983, tiểu thuyết “Người không
    mang họ” của nhà văn Xuân Đức ra đời. Ngay lập tức, tác phẩm này đã
    tạo ra một tiếng vang lớn trong văn đàn. Nhân vật chính trong tác
    phẩm: Nguyễn Viết Lãm được Xuân Đức hư cấu chính từ hồ sơ vụ án về
    tên tuớng cướp khét tiếng một thời mang tên Trương Hiền (thường được
    gọi là Toọng).

    Cho đến nay, nhiều người vẫn nhầm lẫn, rằng
    tướng cướp sừng sỏ một thời Trương Hiền, từng làm náo động cả thành phố Vinh,
    từng dùng súng nhả đạn vào công an để tẩu thoát, từng vượt ngục thành công…
    chính là Trương Sỏi, là Nguyễn Viết Lãm, là Lạng trong “Người không mang họ” của
    nhà văn Xuân Đức.

    Sự thật về băng nhóm khét tiếng do Trương Hiền
    cầm đầu này như thế nào? Vì sao Trương Hiền lại trở thành Đại ca, trở thành thủ
    lĩnh của một nhóm du thủ, du thực và thâu tóm quyền lực giang hồ vào tay mình?
    Vì sao nhiều lần bị bắt, Trương Hiền vẫn vượt ngục trốn thoát…đang là một bí ẩn
    được chôn vùi.

    Sau rất nhiều thời gian cố gắng để giải mã bí ẩn
    về cuộc đời tướng cướp với biệt danh cu Toọng, cuối cùng, PV VietNamNet cũng đã
    tiếp cận được bộ hồ sơ vụ án về băng cướp từng làm náo loạn một thời. Tập hồ sơ
    dài hơn 500 trang, ghi rõ lời khai của Trương Hiền đã hé lộ phần nào cuộc đời và
    hành trình tội ác của tướng cướp. Bí mật về tướng cướp Trương Hiền cùng những
    lần hắn vượt ngục thành công dần dần được hé lộ.

    Bí mật tưởng chừng như bị chôn vùi và toàn bộ hồ
    sơ về tướng cướp Trương Hiền sẽ được VietNamNet đăng tải trong loạt bài: “Tướng
    cướp trong Người không mang họ - hồ sơ vụ án”.



    Cướp số để soán ngôi bá chủ




    Nếu coi cái đêm mà Trương Hiền trở về nhà mang theo mấy đồng bạc nhàu
    nát là điểm đầu cho hành trình phạm tội, đánh dấu sự tha hoá biến chất
    của con người Trương Hiền, thì những ngày tham gia vào hội “mũ đen” tại
    thị xã Đông Hà chính là vết trượt dài trên hành trình đưa Hiền thành thủ
    lĩnh, thành đại ca của một nhóm lâu la, du thủ du thực ở thành Vinh sau
    này. Cái tên Toọng, biệt danh “lỳ như Toọng” và những giai thoại về y
    cũng xuất hiện tại ngã ba chợ Đông Hà nhếch nhác với đủ hạng người.





    Chợ Vinh, nơi băng nhóm Toọng thường tổ chức để trấn
    lột, cũng là nơi sau này Toọng bị bắt giữ. Tại đây đã xẩy ra nhiều cuộc đấu súng
    nảy lửa giữa Toọng với công an.


    Và, dường như định
    mệnh khắc nghiệt đã sắp đặt cho Trương Hiền xếp vào “mâm trên” khi bước
    chân vào giới giang hồ. Ngay từ những ngày đầu đi vào con đường phạm
    tội, Trương Hiền đã trở thành thủ lĩnh của một băng nhóm có tên “hội mũ
    đen”.



    Còn
    nhớ, trong lần phúc cung trước ngày đưa y ra xét xử, Chánh án phiên toà
    Nguyễn Cự và thư ký Nguyễn Trí Tuệ đã vào trại Nghi Kim để gặp Hiền.
    Hiền khai rất rõ rằng, trước khi dạt ra Vinh và trở thành đại ca, y đã
    là thủ lĩnh của hội “mũ đen”.


    Hội
    mũ đen được lập vào đầu những năm đầu thập kỷ 70, gồm có khoảng 20
    tên. Trong bản cáo trạng của Ty công an Nghệ Tĩnh có ghi rõ về những
    tiền án, tiền sự của Trương Hiền thời kỳ chưa dạt ra Vinh: “Dưới chế độ
    Thiệu, Hiền đã bị bắt giữ 3 lần về tội trộm cắp, đánh lộn, cướp giật.
    Sau khi giải phóng, Hiền đã bị công an và chính quyền địa phương bắt giữ
    4 lần về tội hành hung, trộm cắp, đột vòm”.


    Bối cảnh
    thị xã Đông Hà những năm đầu của thập kỷ 70 cũng giống như nhà văn Xuân
    Đức từng miêu tả trong "Người không mang họ". Đông Hà thời còn nằm
    trong chế độ Thiệu là nơi xả hơi của hai cánh lính. Một cánh từ Khe
    Sanh, Lao Bảo về. Bao nhiêu cơ cực của rừng núi biên ải, bao nhiêu gian
    lao vất vưởng của những ngày dã ngoại đóng chốt được trút bỏ nơi đây để
    tận hưởng thú vui đô thị.




    Chữ ký của Toọng (bên trái) và cán bộ xét hỏi trong
    một lần hỏi cung.



    Lại một cánh khác từ
    Sài Gòn, Huế được điều ra thế chân vùng chiến thuật I, trước phút bước
    vào tử địa, bao giờ cũng có tâm trạng "coi như đời đến đây là chấm dứt,
    hãy sống vài giây cuối cùng với bao lạc thú thế gian". Cho nên một nghề
    nữa cũng không kém phần rầm rộ trên thị trấn này là làm điếm và cướp
    bóc.



    Hội
    “mũ đen” bắt đầu xuất hiện từ những năm 1973, thành phần chủ yếu là các
    tên du đãng dạt vòm từ Huế, Quảng Nam; một bộ phận nữa dạt từ Nghệ Tĩnh
    vào. Chợ, bến cảng là nơi chúng thường tụ tập để hoạt động. Đêm đêm,
    dưới ngọn đèn dầu leo lét, chúng lại tụ tập ở một ngóc ngách, ngỏ hẻm
    nào đó rồi bàn mưu, tính kế để đột vòm.


    Trương
    Hiền xuất hiện khi "hội mũ đen" đang nổi như cồn, trở thành nỗi khiếp
    đảm của người dân xóm Chợ. Vốn máu giang hồ đã có sẵn, Hiền tính cách
    “cướp số” để soán ngôi bá chủ. Hạ gục kẻ đứng đầu của nhóm mũ đen sau
    một đêm thách đấu, Hiền nghiễm nhiên trở thành thủ lĩnh của hội “mũ
    đen”, thống lĩnh toàn bộ bọn du đãng tụ tập nơi đây.


    Năm đó, Trương Hiền vừa tròn 16 tuổi.

    Chuỗi
    ngày sau đó, Trương Hiền sống trong sự ảo tưởng. Ngày, hắn trốn biền
    biệt trong nhà với rượu, gái và ma tuý. Đêm, hắn lại lao ra đường, chỉ
    huy bọn đàn em đột vòm, trấn lột. Cái tên Toọng, biệt danh "lì như
    Toọng" cũng xuất hiện kể từ khi Hiền thống lĩnh băng nhóm có tên "hội mũ
    đen” này.


    Lỳ như Toọng

    Năm
    1972, chiến sự xẩy ra liên miên, Trương Hiền cùng gia đình tản cư vào
    Đà Nẵng, tránh bom rơi đạn lạc. Sau đó, gia đình Trương Hiền lại kéo
    nhau về Km03 Phong Điền, Thừa Thiên - Huế.


    Thời
    kỳ này, ngụy tiến hành dồn dân, lập ấp chiến lược, nhằm kiểm soát gắt
    gao cộng sản, cố gắng bằng mọi cách không cho cho cộng sản trà trộn vào
    dân.


    Để
    kiểm soát hoạt động của cộng sản, quân đội Việt Nam cộng hoà lập các
    vọng gác tại các khu dân cư. Ban ngày, nhiều toán lính được cử đi để
    chặn các cung đường chính. Những thanh niên trai tráng trong các ấp
    chiến lược này cũng được huy động, được phát súng để canh giữ ấp vào ban
    đêm.





    Anh Võ Văn Đông


    Anh Đông kể, có lần
    tên đồn trưởng uống ruợu say, chọc ghẹo con gái trong làng. Ngứa mắt,
    Hiền dùng báng súng táng ngay một phát ngay giữa mặt. Tên đồn trưởng hộc
    máu mồm, nằm dãy đành đạch. Đêm hôm đó, mấy chục tên lính liền được huy
    động đến để bao vây quanh nhà Trương Hiền. Hiền bị bắt ngay sau đó, ăn
    một trận đòn thừa sống, thiếu chết rồi được thả về.



    Một
    lần nữa, thấy mấy toán lính ngồi nhậu rồi quỵt tiền, chửi bới, Hiền nổi
    máu giang hồ, vớ ngay thanh gỗ nhằm mặt thằng to đầu nhất mà phang tới
    tấp. Tên cầm đầu nằm giẫy giụa ở dưới đất, số còn lại bỏ chạy bán sống,
    bán chết. Mặc cho tên lính van xin, máu me be bét rên rỉ, Trương
    Hiền vẫn coi như không có chuyện gì xẩy ra, ngồi uống ruợu thản nhiên.


    Chưa
    hết 1 bát ruợu, đã thấy một toán lính chạy rầm rập đến, súng ống lên
    đạn sẵn. Vẫn thản nhiên coi như không có chuyện gì xẩy ra, Trương Hiền
    tu nốt bát rượu rồi đứng dậy, sẵn chân móc ngang mặt tên chỉ huy đang lê
    lết giữa đất một cú đá như trời bổ rồi nhảy tùm xuống sông. Bọn lính í
    ới, nhả đạn hụt.


    Sau
    cái lần đó, tụi lính lại tổ chức vây bắt Trương Hiền. Lần này, bọn
    chúng trói chặt 2 tay Hiền rồi vứt lên xe. Lợi dụng đến khúc cua, lại có
    một chiếc xe chở cát đi ngược chiều, Trương Hiền vung mình, tách qua,
    nằm lọt thỏm trên chiếc xe chở cát rồi trốn thoát.


    Đất
    nước thống nhất, gia đình Trương Hiền lại quay về định cư tại tiểu khu I
    thị xã Đông Hà. Gia đình ông Trương Hé được giao giữ xe đạp, bán nước
    chè tại chợ để kiếm kế sinh nhai.


    Đông
    Hà những ngày mới giải phóng, thị xã nhếch nhác. Khu phố chợ chỉ có mấy
    mái nhà tranh liêu xiêu, tạm bợ. Bọn du đãng, tàn dư chế độ cũ từ miền
    Nam dạt ra chợ Đông Hà, cướp bóc hoành hành. Dưới sự chỉ huy của đại ca
    “cu Toọng”, băng nhóm “mũ đen” thực sự trở thành nỗi kinh hoàng của
    người dân khu phố chợ.


    Toọng
    bị bắt một thời gian rồi tìm cách trốn trại, tiếp tục thay tên, đổi họ
    làm nghề phụ xe chạy tuyến Huế -Vinh. Một lần, y bị bắt khi đang vận
    chuyển thuốc phiện. Vào trại, Hiền lại tìm cách vượt ngục và trốn ra
    Vinh, ra tay thu phục đệ tử, lập băng đảng, thống lĩnh giới giang hồ
    thành Vinh với cái tên: cu Toọng, Vui, Đức.


    • Hoàng Sang – Duy Tuấn


    Kỳ
    tới: Chân ướt chân ráo bước chân ra thành phố Vinh, ngay lập tức,
    Trương Hiền ra tay thu phục đệ tử để mở mang lãnh địa.. Sẵn sàng đột
    vòm, sẵn sàng xiết cò cộng thêm bản tính lỳ lợm, Hiền nhanh chóng trở
    thành đại ca của hội Miền đù. Dưới trướng của Hiền lúc nào cũng có
    khoảng 30 tên dắt sẵn súng ở trong người. Băng nhóm do Trương Hiền lãnh
    đạo trở thành nỗi khiếp đảm của người dân thành Vinh khi đêm buông
    xuống.
    avatar
    Admin
    Admin

    Tổng số bài gửi : 166
    Join date : 19/06/2010
    Age : 27
    Đến từ : Thiên Đường Tình Yêu

    Re: Sự thật về tướng cướp "không mang họ"

    Bài gửi by Admin on Sun Dec 19, 2010 10:46 am

    Bài 4: Chạm trán đại ca đất Vinh



    Cập nhật lúc
    17/12/2010 07:00:00 AM
    (GMT+7)



    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 14pt; font-family: "Times New Roman"; }li.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }
    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 14pt; font-family: "Times New Roman"; }li.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }
    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 14pt; font-family: "Times New Roman"; }li.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }

    – Chân ướt chân ráo
    đến thành phố Vinh, ngay lập tức, Trương Hiền ra tay thu phục đệ tử để mở mang
    lãnh địa. Sẵn sàng đột vòm, sẵn sàng xiết cò cộng thêm bản tính lỳ lợm, Hiền
    nhanh chóng trở thành đại ca của hội Miền đù. Dưới trướng của Hiền lúc nào cũng
    có khoảng 30 tên dắt sẵn súng ở trong người. Băng nhóm do Trương Hiền lãnh đạo
    trở thành nỗi khiếp đảm của người dân thành Vinh khi đêm buông xuống.

    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }span.apple-style-span { }span.apple-converted-space { }
    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }span.apple-style-span { }span.apple-converted-space { }


    Bài 1: >>Sự thật về tướng cướp "không mang họ"


    Bài 2: >>Nước mắt mẹ tướng cướp

    Bài 3: “Hùm xám” ở ngã ba Đông Hà


    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }span.apple-style-span { }span.apple-converted-space { }
    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }span.apple-style-span { }span.apple-converted-space { }

    LTS: Giữa năm 1982, dưới chân núi
    Quyết (thành phố Vinh, Nghệ An), Công an tỉnh Nghệ Tĩnh đã thi hành bản án tử
    hình đối với băng cướp do Truơng Hiền cầm đầu. Trong 30 đệ tử của tướng cướp
    sừng sỏ này, ngoài Trương Hiền lĩnh án tử hình còn có thêm: Đoàn Thanh (cu
    Thanh), Trần Đức Lợi (Lợi râu), Đậu Kim Sơn (Sơn hảo). Số phận 4 tướng cướp từng
    là “tứ trụ triều đình”, từng làm mưa làm gió dọc dải đất miền Trung một thời
    cuối cùng đã kết thúc.

    Năm 1983, tiểu thuyết “Người không
    mang họ” của nhà văn Xuân Đức ra đời. Ngay lập tức, tác phẩm này đã
    tạo ra một tiếng vang lớn trong văn đàn. Nhân vật chính trong tác
    phẩm: Nguyễn Viết Lãm được Xuân Đức hư cấu chính từ hồ sơ vụ án về
    tên tuớng cướp khét tiếng một thời mang tên Trương Hiền (thường được
    gọi là Toọng).

    Cho đến nay, nhiều người vẫn nhầm lẫn, rằng
    tướng cướp sừng sỏ một thời Trương Hiền, từng làm náo động cả thành phố Vinh,
    từng dùng súng nhả đạn vào công an để tẩu thoát, từng vượt ngục thành công…
    chính là Trương Sỏi, là Nguyễn Viết Lãm, là Lạng trong “Người không mang họ” của
    nhà văn Xuân Đức.

    Sự thật về băng nhóm khét tiếng do Trương Hiền
    cầm đầu này như thế nào? Vì sao Trương Hiền lại trở thành Đại ca, trở thành thủ
    lĩnh của một nhóm du thủ, du thực và thâu tóm quyền lực giang hồ vào tay mình?
    Vì sao nhiều lần bị bắt, Trương Hiền vẫn vượt ngục trốn thoát…đang là một bí ẩn
    được chôn vùi.

    Sau rất nhiều thời gian cố gắng để giải mã bí ẩn
    về cuộc đời tướng cướp với biệt danh cu Toọng, cuối cùng, PV VietNamNet cũng đã
    tiếp cận được bộ hồ sơ vụ án về băng cướp từng làm náo loạn một thời. Tập hồ sơ
    dài hơn 500 trang, ghi rõ lời khai của Trương Hiền đã hé lộ phần nào cuộc đời và
    hành trình tội ác của tướng cướp. Bí mật về tướng cướp Trương Hiền cùng những
    lần hắn vượt ngục thành công dần dần được hé lộ.

    Bí mật tưởng chừng như bị chôn vùi và toàn bộ hồ
    sơ về tướng cướp Trương Hiền sẽ được VietNamNet đăng tải trong loạt bài: “Tướng
    cướp trong Người không mang họ - hồ sơ vụ án”.




    Gây dựng thanh thế ở thành phố Vinh

    Sau khi bị giam tại trại giam Đông Hà, Trương Hiền lại một lần nữa tìm kế vượt
    ngục. Sau nhiều đêm không ngủ, Hiền đã lên sẵn kế hoạch vượt ngục của mình.

    Trại giam Đông Hà ngày đó chỉ là mấy gian nhà lợp ngói thô sơ với những thanh
    sắt hoen rỉ, trần nhà được lót bởi mấy tấm cót đan bằng nứa tạm bợ. Lợi dụng đêm
    tối, Hiền dùng dây, được bện từ chiếc chăn chiên đã cũ, rồi đu mình lên trần
    nhà. Cũng chính sợi dây được kết bằng chăn chiên đó, Hiền đã bẻ cong mấy cái
    thanh sắt hoen rỉ, thoát khỏi buồng giam. Thêm vài bước chân nữa, hắn đã nhảy
    qua tuờng bao của khu vực trại giam


    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }
    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }
    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }li.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }
    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }
    Cùng với chợ Vinh thì ga Vinh là một trong những địa
    điểm mà toán cướp
    hay lui tới để trấn lột của hành khách. Địa danh "bụi hóp", đường Phan Bội
    Châu ngày đó trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng của hành khách.


    Đêm tối, một mình Hiền chạy như điên. Đi về đâu? Trương Hiền không thể trả lời
    được. Cả cái đất Quảng Trị này từ giờ đã không còn chốn dung thân cho tên tướng
    cướp từng gây bao nỗi kinh hoàng cho người dân. Lang thang ở thị xã Đông Hà rồi
    cũng sẽ lại bị bắt giam, tội lại càng thêm nặng. Vào Huế ư? Cũng không ổn vì
    mảnh đất ấy, Hiền từng gieo rắc biết bao tội lỗi. Quan trọng hơn, Hiền đã nằm
    trong tầm ngắm của lực lượng công an nơi đây.

    Có tiếng còi tàu hú, xé toang màn đêm đặc quánh, xua tan ý nghĩ của tên tướng
    cuớp. Không kịp nghĩ ngợi, Trương Hiền vội nhảy lên nóc tàu. Chuyến tàu từ từ
    lăn bánh, hướng ra Bắc.



    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }
    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }
    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }li.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }
    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }
    Hồ sơ tướng cướp Toọng còn ghi rõ lời khai lần hắn
    bị công an bắt ở chợ
    Vinh sau khi xả đạn vào trinh sát Bình.


    Bấy giờ đã là những ngày cuối của tháng 10 năm 1977. Những đợt gió lạnh đầu mùa
    quất liên hồi. Đang ngồi trên nóc tàu với cái lạnh cắt da, cắt thịt, Trương Hiền
    bỗng phát hiện một người da trắng, mắt lấm la, lấm lét nhìn dáo dác xung quang.
    Kinh nghiệm những năm chinh chiến, lãnh đạo nhóm “mũ đen” đột vòm ở Đông Hà đã
    giúp y nhận ra gã này là một tay móc túi chuyên nghiệp.

    Trương Hiền tiếp tục quan sát. Chỉ một giây, chiếc đồng hồ và chiếc ví đã nằm
    gọn trong tay người thanh niên này. "Ăn" xong con mồi, gã thanh niên vội neo
    người, nhảy phóc lên nóc tàu để vừa tiện quan sát, vừa tránh sự truy đuổi của
    lực lượng công an nếu có.

    Trong hồ sơ còn lưu giữ về vụ án Trương Hiền còn ghi rất rõ chi tiết này. Gã
    thanh niên da trắng bệch đó có tên là Thành "trắng", người Nam Định. Người đã
    giới thiệu Hiền gia nhập vào hội miền đù ở Vinh, sau này trở thành trợ thủ đắc
    lực của tướng cướp Toọng

    Ngay trong lần gặp đại ca phía Bắc, Trương Hiền đã tỏ ra là một tay có bản lĩnh.
    Hiền hỏi Thành "trắng":

    - Lúc nãy làm được bao nhiêu?
    - 80 đồng - Thành "trắng" đáp lại.
    - Tôi vừa trốn trại, muốn đi ra Vinh. Xin anh ít tiền. Sẽ có ngày tôi trả
    lại.

    Nếu như là người khác, chắc đã ăn một cái tát như búa bổ từ Thành "trắng". Thành
    "trắng" sau khi rít qua kẽ răng: “Đ.m, đời tao toàn đi cướp của người khác, chứ
    làm đếch gì có thằng nào cướp của tao”, vẫn thấy Trương Hiền ngồi im, coi như
    không có chuyện gì xẩy ra nên thấy ngài ngại.





    Nếu nói, Đông Hà chính là điểm đầu Trương Hiền bước chân ra giới giang hồ, thì
    thành phố Vinh chính là điểm cuối của con đường tội lỗi của hắn.


    Nhìn kỹ Trương Hiền, Thành
    "trắng" giật mình vì người vừa xin tiền hắn trông giống như một người, từng xưng
    bá ở Đông Hà, từng đánh cho mấy đại ca của Thành "trắng" bật bãi, chạy tháo về
    Vinh.

    Sau khi hỏi chuyện, Thành "trắng" mới ngã ngửa ra rằng, người ngồi trước mặt y
    chính là Toọng mà giang hồ đất Vinh vẫn từng đồn thổi. Y vội móc túi, chia cho
    Trương Hiền một nửa số tiền vừa cướp được.

    Sau đó Thành "trắng" dẫn Trương Hiền đến gặp Lợi "râu", Dũng "xà kèo", Hưng "ba
    tai", Trường "con" – những tên lưu manh cùng hội với Thành "trắng", cũng đang
    hoạt động trên tàu. Cả đám ngồi ăn cơm, hỏi chuyện nhau, cùng kể về quá khứ bất
    hảo của mình.

    Nơi tướng cướp Toọng soán ngôi

    Chuyến tàu dừng bánh. Ga cuối là thành phố Vinh. Cả hội kéo nhau xuống ngay một
    quán rượu lếch thếch cạnh ga để chia chiến lợi phẩm. Cơm no, rượu say, Dũng "xà
    kèo" lại đưa cả bọn đến nhà Cát "ngọng" (tức Trương Văn Cát) ở khu vực phường
    Đông Vĩnh, thành phố Vinh để hút thuốc phiện.


    Cát "ngọng" chính là một mắt xích
    quan trọng trong băng nhóm do Trương Hiền lãnh đạo sau này, y từng được ví như
    là người “quân sư”, là người chỉ điểm cho Trương Hiền.


    Bấy giờ, Vinh có năm khu phố. Khu
    phố 1 thuộc địa bàn bến xe liên tỉnh, nay là phường Lê Lợi. Khu phố 2, phường
    Cửa Nam. Khu phố 3, Chợ Vinh. Khu phố 4, phường Lê Mao. Khu phố 5, phường Bến
    Thủy. Thành Vinh ngày ấy vừa trỗi dậy từ đống đổ nát của bom đạn chiến tranh,
    những ngôi nhà cao tầng mọc lên, những công trường lao động rầm rộ hiện ra. Bọn
    du đãng, gái làm tiền ùa về mảnh đất màu mỡ này.


    Búp bê, mì chính, áo len, khăn
    voan, toàn hàng sặc sỡ. Liền theo đó là tuyến xe từ biên giới Lào - Việt được
    khơi thông. Vinh trở thành nơi sầm uất, là nơi trung chuyển hàng hoá từ Bắc vào
    Nam, là nơi dừng chân của các hạng người. Vinh ngày đó chẳng khác nào một mớ
    bùng nhùng.


    Thiếu tá Nguyễn Thanh Bình,
    nguyên Phó trưởng phòng CSĐT Công an thành phố Vinh, người từng tham gia bắt
    Toọng cho hay: Từ khi Toọng có mặt tại thành phố Vinh, tình hình trật tự trên
    địa bàn diễn biến cực kỳ phức tạp. Nếu như trước, ở Vinh chỉ xuất hiện nhóm du
    đãng chuyên móc túi, trộm cắp vặt, thì từ khi Toọng xuất hiện, nạn trấn lột, uy
    hiếp bằng súng ngắn trở nên phổ biến.




    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }
    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }
    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }li.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }
    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }
    Thiếu tá Nguyễn văn Bình, người tham gia bắt Toọng
    và bị y bắn gtrả
    quyết liệt


    Những cuộc rượt đuổi trong đêm,
    những tiếng súng chát chúa xuất hiện nhiều hơn. Thoắt ẩn, thoắt hiện, Toọng từng
    là nỗi kinh hoàng của người dân nơi đây.


    Chưa tối các nhà đã đóng cửa.
    Người ra đường lấm lét nhìn nhau. Những gia đình neo đơn, thiếu đàn ông khỏe
    mạnh ở nhà, lúc nào cũng nơm nớp lo âu. Một tiếng kêu to ở đâu đó cũng đủ gây
    nên sự nhớn nhác, hớt hải. Nạn cướp bóc, trấn lột hoành hành khắp nơi, đường phố
    vào đêm vắng hoe, vắng hoắt, chỉ có một số tên du đãng và đĩ điếm mới dám lai
    vãng trên đường.


    Vinh ngày đó trở thành nỗi khiếp
    sợ của những người khách tứ xứ khi có công việc phải dừng chân. Thi thoảng, lại
    có tiếng gọi ý ới, tiếng kêu cứu hốt hoảng, tiếng súng nổ chát chúa, xé tan màn
    đêm đặc quánh. Tất cả những vụ cướp bóc, trấn lột, thanh toán lẫn nhau đều do
    tay một đại ca dáng người thấp, da đen có biệt danh Toọng chỉ đạo.

    Địa điểm mà bọn du đãng này gân án thường là khu vực bụi hóp, cạnh đường Phan
    Bội Châu, nơi xe khách thường dừng chân nghỉ ngơi. Một địa điểm nữa mà Toọng và
    đàn em hay lui tới nữa là khu phố 3, nơi có chợ Vinh sầm uất. Đấy chính là những
    “cứ điểm” bất khả xâm phạm trong giới giang hồ ở thành phố Vinh ngày ấy. Bất kỳ
    một tên du đãng "có số má" nào dạt về cũng phải quỳ gối và quy hàng đại ca
    Toọng.

    Nếu nói, Đông Hà chính là điểm đầu Trương Hiền bước chân ra giới giang hồ, thì
    thành phố Vinh chính là điểm cuối của con đường tội lỗi của hắn. Vinh cũng chính
    là nơi mà giới giang hồ suy tôn Trương Hiền lên làm đại ca, lãnh đạo nhóm du
    đãng gần 30 tên với 9 khẩu súng dắt lưng. Và, Vinh cũng chính là đoạn kết đầy
    tội lỗi của tướng cướp này.

    Hoàng Sang – Duy Tuấn



    Kỳ tới: Không lâu sau khi
    du nhập vào nhóm du đãng ở Vinh, Trương Hiền trở thành đại ca, thâu tóm toàn bộ
    quyền lực đen nơi đây. Ít ai biết rằng, khi trở thành đại ca, Hiền mới 20 tuổi.
    Biệt danh “đại ca Toọng” cũng bắt đầu xuất hiện kể từ đây. Vì sao Toọng có thể
    trở thành quyền lực số 1 trong giới giang hồ thành Vinh ngày đó đang là một dấu
    hỏi. VietNamNet sẽ giải mã về bí ẩn này.


    avatar
    Admin
    Admin

    Tổng số bài gửi : 166
    Join date : 19/06/2010
    Age : 27
    Đến từ : Thiên Đường Tình Yêu

    Re: Sự thật về tướng cướp "không mang họ"

    Bài gửi by Admin on Sun Dec 19, 2010 10:47 am

    Sau
    những chiến tích khiến đám đàn em và giới giang hồ thành Vinh nể trọng,
    Toọng càng ngày càng trở nên liều lĩnh. Với hai khẩu súng và hàng chục
    viên đạn trong người, tướng cướp này tiếp tục gây thêm nỗi kinh hoàng
    đối với người dân và giới máu mặt ở thành phố Vinh.


    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }span.apple-style-span { }span.apple-converted-space { }
    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }span.apple-style-span { }span.apple-converted-space { }

    Bài 1: >>Sự thật về tướng cướp "không mang họ"
    Bài 2: >>Nước mắt mẹ tướng cướp
    Bài 3: “Hùm xám” ở ngã ba Đông Hà
    Bài 4: Chạm trán đại ca đất Vinh

    Hốt bạc ở quán cafe

    Đất
    nước thống nhất, Vinh là trung tâm của Bắc Trung Bộ, là nơi trung
    chuyển hàng hóa, hành khách từ miền Bắc vào miền Nam và ngược lại. Lưu
    manh, trộm cướp chẳng biết từ phương nào cứ đổ về Vinh, mỗi nhóm cát cứ
    một phương.


    Rồi
    sự hỗn loạn dần dần cũng được thu về một mối dưới tay của tướng cướp
    Toọng. Hơn hai chục tên lưu manh chuyên nghiệp được tổ chức lại thành
    một băng với tên gọi: hội miền đù. Những kẻ không thuộc băng nhóm này,
    nếu muốn lén lút hoạt động phải được đại ca Toọng gật đầu, hàng ngày đều
    phải cống nạp cho Toọng.


    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }span.apple-style-span { }span.apple-converted-space { }

    p.MsoNormal { margin: 0in 0in 0.0001pt; font-size: 12pt; font-family: "Times New Roman"; }span.apple-style-span { }span.apple-converted-space { }
    Rạp 12/9, một trong những địa điểm mà băng nhóm do Toọng cầm đầu thường tụ tập rượu chè để bàn bạc kế hoạch đột vòm



    2h chiều một ngày tháng 12/1978, Hiền và đồng bọn quyết định tổ chức hốt
    bạc tại một quán café sau một thời gian theo dõi. Lúc này, Trương Hiền
    cùng Sơn "hảo", Hải "lác" gom tiền cho tên Việt nhảy vào đánh bạc với
    nhóm người tại quán cafe của người tên Hùng.

    Hình thức đánh là
    xóc đĩa. Việt vào đánh được một lúc thì bị mất 1.500 đồng. Sau khi biết
    Việt hết tiền, Toọng liền chạy vào và đưa cho Việt mượn một chiếc đồng
    hồ hiệu KD. Khi thấy Toọng xuất hiện thì người có tên là Căn Toàn sợ quá
    nên định không đánh nữa. Thấy vậy, Toọng liền ra giọng trấn áp: Anh em
    tiếp tục đánh đi. Đang đánh mà bỏ dở như thế thì không được đâu.


    Một
    lúc sau, chiếc đồng hồ KD mà Toọng cho Việt mượn cầm cố cũng bị các con
    bạc “ăn” mất. Ngay lúc đó, Toọng rút dao ra và nói với đám bạc: Ai ở
    đâu ngồi yên đấy. Có bao nhiêu tiền bạc bỏ ra giữa hết. Toọng vừa cất
    lời, lập tức Sơn "hảo" đang đứng bên cạnh cũng rút ra khẩu K59.


    Biết
    đến băng nhóm này liều lĩnh từ lâu, nhất là sau những vụ dùng súng cướp
    của, bắn lại công an khi bị rượt đuổi nên cả đám bạc khiếp vía. Một
    người ngồi dậy đưa lại đồng hồ cho Toọng; một người khác đứng dậy định
    bỏ chạy thì liền bị Sơn "hảo" dùng báng súng đập thẳng vào đầu.


    Sau
    đó, cả nhóm vào lục soát các con bạc và lấy đi 2.500 đồng. Trấn lột
    được tiền, cả nhóm lại mò về nhà Cát "ngọng". Tiền cướp được, Toọng lấy
    600 đồng, số còn lại chia cho Việt, Sơn "hảo" và Hải "lác". Vụ này, Cát
    "ngọng" cũng được Toọng biếu cho 200 đồng.


    Trấn lột cả đàn em, lưu manh

    Sau
    những lần tổ chức cướp bạc thành công, uy thế của Toọng và đồng bọn
    ngày càng tăng lên trong giới giang hồ thành Vinh thời kỳ đó. Đã có
    những lần, vì nghiện thuốc phiện, Toọng đã phải đi cướp, trấn lột của
    đàn em - những kẻ sống bằng nghề lưu manh khác để thỏa mãn cơn nghiện
    của mình.

    Tên Toọng


    Một buổi sáng tháng
    7/1978, tại khu vực bụi hóp, cách trường cấp 3 Vinh khoảng 100 m (một
    địa điểm phức tạp mà Toọng và đàn em thường xuyên gây án), Trương Hiền
    đang lang thang ở khu vực chợ ga Vinh thì phát hiện phát hiện thấy một
    người quen chuyên móc túi đang dặt dẹo ở đây.


    Hiền
    không nhớ tên, chỉ biết hắn là bạn của Dũng "xà kèo" - một đàn em của
    mình. Hiền gọi tên này lại chỗ mình rồi xét người. Hiền đã lấy đi chiếc
    đồng hồ hiệu Poljot và 80 đồng. Sau khi lấy xong, Hiền rút súng ra và
    nói: “Mày kêu thằng nào bạn của mày lại đây thì kêu đi”. Người thanh
    niên này chẳng dám hé răng.


    Chiếc
    đồng hồ trấn lột được, Toọng mang đi bán cho một tên phe được 80 đồng
    rồi thản nhiên đi ăn sáng. Sau đó, hắn ta mò đến nhà Cát "ngọng" để hút
    thuốc phiện. Trong buổi sáng, Hiền đã đốt hết 15 điếu.


    Một
    lần khác, cũng trong tháng 7/1978, vì bực tức đàn em có tên là Hiền
    Linh “xỏ lá” với mình, Toọng cùng với Khang "bệu", Việt đã đưa tên này
    đến quán sân gạch để hỏi tội. Rồi Toọng lục soát người Hiền Linh lấy đi 1
    đồng hồ bán được 350 đồng, 1 cái kính trị giá 250 đồng. Sau đó, Toọng
    lại tìm về nhà Cát "ngọng" để đến với thuốc phiện.


    Sau
    khoảng thời gian đó, Trương Hiền lại ngập trong ma túy nên việc trấn
    lột của đàn em, đồng bọn trong nghề là việc làm thường xuyên của tướng
    cướp này.


    Cướp thuốc phiện

    Thời
    gian cuối tháng 1/1979, một ngày Toọng đang hút thuốc phiện tại nhà Cát
    "ngọng" thì được Cát rỉ tai: Bây (chúng mày) muốn có tiền thì lên nhà
    bà Thảo bán vé xe ô tô, nhà ở khu phố 2, Vinh nói là người đi buôn để
    vào mua thuốc phiện. Khi họ đưa hàng ra thì cướp lấy.


    Nhận
    được nguồn tin, Trương Hiền như mở cờ trong bụng. Sau khi bàn bạc kỹ,
    Toọng cùng với các tên Lần em, Đoàn Thanh đến nhà vợ chồng bà Thảo bán
    vé ô tô nội tỉnh, cũng kiêm luôn nghề buôn thuốc phiện. Sau khi giả đóng
    là người buôn thuốc phiện, cần 2kg để đưa vào Huế. Cả hai bên thống
    nhất 6h tối sẽ giao hàng tại cổng Chốt (một địa danh ở Vinh lúc đó).


    Sau
    đó Toọng trở về nhà Cát và sai Đoàn Thanh đi gọi thêm người. Một lúc
    sau thì Thành "trắng" có mặt. Toọng nói nhỏ với Thành: Tối nay, 6h anh
    em ta có tiền tiêu rồi. Sau đó cả bọn rủ nhau đi ăn nhậu thịt chó tại
    nhà một người tên là Linh.


    Đúng
    6h tối, Toọng dẫn theo Cu Thân (Đoàn Thanh), Lần em, Thành "trắng" và 2
    người trong bữa nhậu nữa đến điểm hẹn lấy hàng là quán nước gần cổng
    Chốt. Cả bọn ngồi đợi đến 9h tối thì gặp chồng bà Thảo đi một chiếc xe
    đạp Phượng Hoàng hộp màu xanh mang theo 2kg thuốc phiện theo. Toọng liền
    ra hiệu cho tên Lần em ra xem hàng. Rồi cả nhóm đứng vây xung quanh cho
    tên này kiểm hàng.


    Khi
    đã cầm trong tay 2kg thuốc phiện, Lần em bắt đầu giở giọng lưu manh để
    cướp: Nếu ông kêu thì ông ở tù, tôi cũng ở tù. Nếu ông không kêu thì ông
    không ở tù, tôi cũng không ở tù. Người đàn ông buôn thuốc phiện đứng
    im, chẳng nói được nửa lời để mặc cho đám cướp cầm hàng đi.


    Ngay
    sáng ngày hôm sau vụ cướp, Toọng, Cu Thân và Lần Em đã tìm đến một
    người lái xe từ Huế ra nhờ bán hộ. Sau khi giữ một ít để xài, số thuốc
    phiện trên được bán với giá 2.800 đồng. Toọng lấy đi 500 đồng, số còn
    lại các đàn em tự chia nhau. Sau đó Toọng lại trở về nhà Cát "ngọng" để
    hút thuốc phiện và có cảm ơn Cát báo tin bằng 200 đồng.


    • Duy Tuấn – Hoàng Sang


    Kỳ
    tới: Có một người từng được ví là quân sư, là người luôn ẩn sau “rèm
    chính sự của tướng cuớp Toọng. Y chính là Cát "ngọng", là người mang lại
    cho Toọng những tháng ngày chìm đắm, ngập ngụa bên bàn đèn thuốc phiện.

    Sponsored content

    Re: Sự thật về tướng cướp "không mang họ"

    Bài gửi by Sponsored content


      Hôm nay: Thu Nov 23, 2017 6:07 pm